Ảnh internet
Showing posts with label internet. Show all posts
Showing posts with label internet. Show all posts
>> Khoảng cách của một sợi tóc
>> Tàu hỏa VN trăm năm vẫn thế?
>> Thông tin về chú dượng của Kim Jong Un bị xử thịt bởi những chú chó là trò đùa
>> “Một ông anh” ở Bộ Công an đã báo tin cho Dương Chí Dũng chạy trốn
Nguyễn Thị Hậu
(10.2012)
Nguồn: FB Hậu Khảo Cổ
Xem thêm:
- Với Sài Gòn…
- Vài chuyện đạo và đời
- Món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam"
>> Tàu hỏa VN trăm năm vẫn thế?
>> Thông tin về chú dượng của Kim Jong Un bị xử thịt bởi những chú chó là trò đùa
>> “Một ông anh” ở Bộ Công an đã báo tin cho Dương Chí Dũng chạy trốn
Nguyễn Thị Hậu
Mỗi ngày lướt mạng ta có thể nhận ra muôn mặt của cuộc sống, và có khi, bất ngờ nhận ra khả năng “biến hóa” của chính mình.
Trên thế giới mạng ảo mà thật (lúc này lúc khác) bạn sẽ thể hiện sự kiêu ngạo/ yếu đuối/ hài hước/ lãng mạn/ nghiêm trang/ nhạt nhẽo/ thú vị/ độc đóan… Có thể bạn sẽ như một con người khác: nhà khoa học/ nhà thơ, nhà văn/ nhà phê bình/ thỏai mái bình luận về văn hóa nghệ thuật/ nhân vật/ sự kiện… Ở đó bạn có thể trở về thế hệ tuổi Teen khi bày tỏ cảm xúc “sến như con hến” về mùa thu về mưa về nắng… có thể bạn sẽ tự tin thể hiện mình giỏi giang/ duyên dáng/ đẹp trai/ xinh gái/… Ở đó bạn bình đẳng với tất cả khi được tự do tỏ bày/ bộc lộ/ bức xúc/ tán thưởng/ phản đối/ tranh luận/ đồng tình…
Có khi sau những lúc lang thang trên mạng như thế, bạn thấy nỗi cô đơn nén chặt trong mình dường như được lõang ra, nhạt đi, và nhẹ đi…
Ở trên mạng bạn có thể nhảy từ “nhà” này sang “nhà” khác, ngó nghiêng nhìn ngắm các chủ nhà và những mối quan hệ của họ. Có khi bạn làm quen với người này người khác, cũng có khi bạn “cắt đứt” không thương tiếc với một ai đó… Có khi bạn tham gia vào câu chuyện của nhà này nhà kia, có khi đi qua không để lại dấu vết gì nhưng cũng như ngòai đời, những gì nhận được từ thế giới mạng có thể sẽ để lại trong bạn một ấn tượng khó phai.
Có khi sau những lúc lang thang như thế, dường như bạn càng thấy “cô đơn trên mạng” nhiều hơn…
Ở trên mạng bạn có thể nói/ viết bằng thứ ngôn ngữ do bạn lựa chọn, không quan tâm có phải/ có đúng là tiếng Việt “chính thống” hay là thứ ngôn ngữ “làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt”, chỉ cần được là chính mình trong/ tại thời điểm đó. Dù viết gì và viết thế nào, những gì bạn viết trên mạng chắc chắn là một phần con người bạn.Và cũng như trong cuộc sống, những status và comment, những note và entry của bạn cũng phải chịu sự va đập của thế giới mạng.
Bạn “ném” ra cái gì thì thế giới mạng sẽ trả lại bạn cái đó. Thật đấy! Thế giới mạng rất “tinh tướng”, không phải cứ đạo mạo lên mặt dạy đời chê bai tất cả thì “mạng” sẽ vì nể, hay bỗ bã tếu táo thậm chí ‘chửi” như hát hay thì “mạng” sẽ coi thường xa lánh. Và cũng như trong đời sống, cái gì cũng có giới hạn của nó.
Để nhận ra được cái giới hạn này, ở trên mạng hay ngòai đời, đều không dễ. Quá đi một chút, từ bỗ bã tếu táo trở nên đanh đá hỗn hào, từ nhận xét khen chê sẽ thành tâng bốc hay mạt sát… Sự tương tác tức thời và “không biên giới” của thế giới Mạng có sức quyến rũ mê hoặc ghê gớm đồng thời là một sức mạnh có thể "hủy diệt"một cá nhân chỉ trong chốc lát. Thế giới mạng như một tấm gương của cuộc sống, chỉ có điều cần lưu ý, nó là tấm gương phóng đại nhiều lần những tốt đẹp hay xấu xa của mỗi con người, của một xã hội.
Nhưng cái làm cho con người cần đến "mạng" chính là khả năng chia sẻ và cộng hưởng nhiều lần, từ những mối quan hệ “ảo” ở trên mạng ta có thể sẽ tìm thấy những người bạn thật sự. Tình bạn trên mạng cũng phải chịu sự thử thách va đập, có khi còn hơn ở ngoài đời. Vì vậy đừng ngạc nhiên khi qua một thời gian, có người bạn "thật" lại trở thành "ảo", mối quan hệ tưởng bền chặt bỗng hóa như mưa bóng mây…
Biết vậy nhưng tôi vẫn lướt mạng mỗi ngày, bởi vì Mạng cho tôi một cuộc sống phong phú đa dạng, luôn đặt tôi trước thử thách khi đối diện tấm gương phóng đại ấy: tỉnh táo để biết nhìn ra chân giá trị của mình, của người.
(10.2012)
Xem thêm:
- Với Sài Gòn…
- Vài chuyện đạo và đời
- Món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam"
>> Tự do báo chí ở Việt Nam-thực tiễn sinh động
>> Philippines: cảnh sát tìm thấy thi thể 8 ngư phủ bị bắn và chặt đầu
>> Xe CSGT đâm nát xe máy, 2 người bị thương
>> Vi phạm thủ tục tố tụng hình sự: Sai “trăm sự tại nhân”
Nguồn: FB Xê nho
P/s: Em đang thèm bọn nó bóc lột em, đầy đoạ em, làm lộ hết bí mật của em mà không được đây. Người ta nói làm tớ thằng khôn hơn làm thày thằng dại, đằng này còn phải làm tớ cho thằng dại. Chán chẳng muốn làm nữa. Thêm nữa, những người trả tiền cho quảng cáo bỏ tiền túi họ ra, chỗ nào hiệu quả thì họ làm. Chỗ tự sướng về chính trị không có người đặt vì nó hài, nhưng thiếu cái vl nên không ai muốn xem! Tiền có mắt các bác ạ, thằng nào hay thì nó thống trị thôi! (FB Phu Pham)
Xem thêm:
- Vụ án Vinalines: Đại biểu dân cử ở đâu?
- Hôi của và chiến lược "thiên thời"
- Khi chiếc áo quyền lực được trao không đúng chỗ!
>> Philippines: cảnh sát tìm thấy thi thể 8 ngư phủ bị bắn và chặt đầu
>> Xe CSGT đâm nát xe máy, 2 người bị thương
>> Vi phạm thủ tục tố tụng hình sự: Sai “trăm sự tại nhân”
Nhìn vào tấm hình chụp trang web của báo Telegraph, các bạn có nhận xét gì không?
Đó là hai quảng cáo trên trang này đều là quảng cáo cho khách hàng ở Việt Nam! Điều đó có nghĩa quảng cáo trên Internet giờ không còn biên giới. Khách hàng nếu muốn vẫn có thể quảng cáo trên tờ New York Times miễn sao máy tự động phát hiện người vào xem xuất phát từ Việt Nam (nhờ IP) là quảng cáo cho hàng hóa hay dịch vụ Việt Nam hiện lên.
Ở đây có nhiều hàm ý quan trọng. Một là báo chí Việt Nam nay phải cạnh tranh ngang ngửa với báo chí khắp thế giới để giành khách hàng (làm sao cạnh tranh cho nổi, bởi nếu nhà quảng cáo tính toán rằng ai vào đọc NYT là dân có tiền, có khả năng chi tiêu thì báo Việt Nam sẽ từ thua tới thua).
Hai là các công ty quảng cáo Việt Nam coi chừng thua; Google nó sẽ lấn sân ăn hết mọi hợp đồng quảng cáo qua mạng (chỉ có Google mới có mạng lưới placement rộng khắp thế giới).
Ba là nơi đăng quảng cáo không còn giới hạn vào báo chí nữa. Bất kỳ nơi nào thu hút người vào đọc vào xem đều có tiềm năng thu hút quảng cáo dạng tự động này. Báo đã thua nay càng thua, lá cải hóa chỉ là bước túng quá làm càn thôi (trang haivl nay có doanh thu nghe nói cả mấy tỷ đồng tháng).
Bốn là đã đến lúc làng báo Việt Nam phải nghĩ đến cách hợp lực xây siêu thị tin tức chứ từng tờ báo sẽ chỉ là cửa hàng tiện lợi, không cạnh tranh nổi.
Năm là bất kỳ một nhóm người nào cũng có khả năng làm trang web cung cấp thông tin và sống được nhờ quảng cáo tự động kiểu này (khái niệm cơ quan báo chí sẽ phải thay đổi).
Sáu, bảy, tám... còn nhiều điều nữa, phải không các bạn trong ngành quảng cáo?
Nguồn: FB Xê nho
P/s: Em đang thèm bọn nó bóc lột em, đầy đoạ em, làm lộ hết bí mật của em mà không được đây. Người ta nói làm tớ thằng khôn hơn làm thày thằng dại, đằng này còn phải làm tớ cho thằng dại. Chán chẳng muốn làm nữa. Thêm nữa, những người trả tiền cho quảng cáo bỏ tiền túi họ ra, chỗ nào hiệu quả thì họ làm. Chỗ tự sướng về chính trị không có người đặt vì nó hài, nhưng thiếu cái vl nên không ai muốn xem! Tiền có mắt các bác ạ, thằng nào hay thì nó thống trị thôi! (FB Phu Pham)
Xem thêm:
- Vụ án Vinalines: Đại biểu dân cử ở đâu?
- Hôi của và chiến lược "thiên thời"
- Khi chiếc áo quyền lực được trao không đúng chỗ!
Subscribe to:
Posts (Atom)

