Ảnh kết hôn

Showing posts with label kết hôn. Show all posts
Showing posts with label kết hôn. Show all posts
>> Đấu thầu đề tài khoa học...
>> Bác tin đồn 'cha đẻ' Flappy Bird tự tử bằng súng
>> TQ chỉ trích Nhật gửi kỷ vật thời thế chiến thứ hai cho UNESCO
>> Flappy Bird, sự sáng tạo và lòng yêu nước
>> Madrid phát lệnh truy nã Giang Trạch Dân : Bắc Kinh nổi giận


Đàn ông có vợ đồng nghĩa với việc cuộc sống của họ bị thay đổi đến 180 độ. Nhớ lại thuở còn độc thân, họ không ngừng tiếc nuối, vấn vương.

Có người phụ nữ lắng nghe mọi điều mình nói

Nếu khi yêu nhau, bất cứ điều gì chàng nói, các nàng đều như nuốt từng lời thì có một thực tế phũ phàng với đàn ông là sau khi kết hôn , các bà vợ trở nên mất kiên nhẫn theo dõi các câu chuyện của chồng.

Không những thế, các bà vợ còn sẵn sàng ngắt lời, xen ngang, dập tắt hứng thú trò chuyện của chồng bất cứ lúc nào. Và chắc chắn, chẳng ông chồng nào còn phấn khích mà muốn ngồi tâm sự bên vợ với tính xấu như thế nữa.

Chính bởi thế, nhớ lại thời "trai tân", đàn ông thường tiếc nuối vì đã có lúc mình như một người diễn thuyết lừng danh mà từng lời nói, từng câu chuyện đều được người phụ nữ của họ chăm chú lắng nghe với niềm say mê bất tận.

Được ngủ một mình trong chiếc giường rộng thênh thang

Trái ngược với những chàng trai chưa vợ thường mong mỏi, chờ đợi đến giây phút được đầu ấp tay gối với người phụ nữ mình yêu thương, đàn ông có vợ lại khao khát những phút giây được quẫy đạp một mình trong chiếc giường rộng thênh thang.

Khi đó, họ có thể tha hồ ngủ ngáy mà không phải nghe lời phàn nàn nào của vợ, không bị gọi dậy sớm, không bị bắt lên giường đúng giờ, không phải tranh giành chăn với ai...

Sống bê tha

Phái mạnh thường đùa nhau rằng "tôi lấy vợ là vơ lấy tội". Quả thật vậy! Trong mắt họ, những lúc vợ rầy la phải dọn dẹp, phải ăn ở gọn gàng, thu dọn sạch sẽ cẳng khác nào tội nợ.

Trong khi đó, thuở còn độc thân , nếu lỡ uống say mèm, họ có thể thoải mái trôi vào giấc ngủ ngay tại sàn nhà, ghế sô pha, ngay bên cạnh "bãi chiến trường" rác khổng lồ. Họ có thể lên giường mà không cần đánh răng hay tắm táp...

Đàn ông cho biết, khi bị vợ la mắng vì ăn ở bừa bộn, sống bê tha, họ có cảm giác vợ mình như một người mẹ, và chưa bao giờ họ mong muốn có thêm một người mẹ thứ 2.

Không phải giải thích mọi thứ mình chi tiêu

Công bằng mà nói các bà vợ là những người săm soi giỏi nhất trên thế gian. Chỉ cần ví tiền của chồng "nhẹ" đột ngột, ngay lập tức các bà vợ đã phát hiện ra và không ngừng tra hỏi "Anh đã mua gì/tiêu gì/cho ai?".

Tất nhiên đã là vợ chồng thì nên công khai mọi khoản thu - chi nhưng ai cũng có cuộc sống của riêng mình. Đặc biệt là với đàn ông, sẽ có nhiều lúc la cà quán xá, nhậu nhẹt hoặc sở thích đồ công nghệ khiến họ tự động rút ví mà không muốn bất cứ khoản chi tiêu nào cũng phải thông báo với vợ. Sự tra hỏi của các bà vợ nhiều khi khiến họ tự ái nghiêm trọng.

Do vấp phải thực tế này nên bất cứ người đàn ông có vợ nào cũng khôn nguôi tiếc nuối thời trai trẻ. Khi ấy. Họ có quyền tự định đoạt số phận chiếc ví của mình, không cần nộp tiền cho ai, không phải báo cáo chi tiết từng khoản chi tiêu...

Công khai trêu ghẹo người phụ nữ khác

Chẳng có gì lạ khi người ta coi đàn ông là những sinh vật trực quan. Thế nên, khi đứng trước những người phụ nữ đẹp, sẽ rất khó khăn để bắt họ phải ngừng liếc mắt, nhòm ngó, nhìn chằm chằm... rồi xuýt xoa, phán xét. Kể cả những người đàn ông có vợ đẹp như siêu mẫu thì họ vẫn không xóa bỏ được thói quen cũng như sở thích này.

Chẳng qua khi đi bên cạnh vợ, bị vợ cằn nhằn, cấu véo, các ông chồng thường lén lút nhìn trộm các cô gái khác hoặc buộc phải kìm nén sở thích của mình. Bởi vậy, hầu hết đàn ông có vợ đều vô cùng tiếc nuối khi nhớ về thuở độc thân - thời họ tự do chiêm ngưỡng gái xinh, gái đẹp mà không cảm thấy tội lỗi hay bị trách mắng.

Thể hiện thoải mái tình yêu vô điều kiện với mẹ mình

Người đàn ông nào cũng hết lòng yêu quý và tôn thờ mẹ mình. Tuy nhiên, khi đã kết hôn họ vấp phải một trở ngại lớn đó chính là sự ghen tuông của người vợ.

Khi thấy họ quấn quýt bên mẹ đẻ của mình, người thì cho rằng anh ta bám váy mẹ, người thì than thở anh ta chỉ biết yêu mẹ mà không coi vợ ra gì. Còn khi yêu chiều vợ thái quá thì họ lại bị mẹ quở trách là nghe lời vợ, quên mất mẹ.

Thực lòng, với tất cả đàn ông, hai người phụ nữ đặc biệt quan trọng đối với cuộc đời họ chính là vợ và mẹ. Họ không muốn xảy ra bất hòa giữa hai đối tượng này.
Vì vậy, họ thực sự tiếc nuối khi nghĩ đến thời trai chưa vợ. Bởi khi ấy, họ vẫn là những đứa trẻ chưa lớn trong vòng tay mẹ, được mẹ yêu thương bằng cả trái tim mình mà không gặp phải rắc rối vì bị ghen tuông bởi một người thứ 3.

Thoải mái "trốn" cơm nhà

Với đàn ông, lấy vợ đồng nghĩa với việc mất tự do. Mà một trong những điều mất tự do điển hình đó là bữa nào cũng phải về nhà đúng giờ cơm, nếu không sẽ phải giải trình tường tận về lý do đi đâu làm gì.

Ngay cả khi về trễ một lúc thì các ông chồng vẫn khó tránh khỏi cái nhìn "cháy xém" của vợ. Vì vậy, để yên cửa yên nhà, họ chọn giải pháp an toàn nhất là về nhà đúng giờ, dù trong lòng vẫn khát khao cháy bỏng những bữa nhậu nhẹt, tụ tập thâu đêm suốt sáng như trai độc thân.

Trong thâm tâm, đàn ông dù đã có vợ nhưng luôn mong muốn những lần không ăn cơm nhà sẽ không bị vợ cằn nhằn, hoặc nhiều khi bạn bè rủ rê thì cũng không bị vợ cấm đoán.

Theo Nhịp sống Sài Gòn


Xem thêm:
- Đẹp mặt chưa!
- Cần lao chơi đồ cổ!
- Cổng chùa thiện ác

>> Sửng sốt với cách dạy con qua bữa ăn của người Nhật
>> Tác giả game Việt thành công trên Appstore bị tố là gian lận
>> Những vụ ‘hôi của’ man rợ, mất nhân tính của người Việt
>> Công an trộm 52 chai rượu trong kho tang vật


Chồng Tây thường xuyên la mắng và ép tôi ăn nhiều và đầy đủ dưỡng chất. Nhưng đó không phải là vì yêu thương mà là để đảm bảo sức khỏe phục vụ anh ta trên giường.

Chả hiểu tôi viết ra những điều này để làm gì. Có thể là vì tôi khổ nên nhìn đâu cũng thấy đời cay nghiệt. Hoặc cũng có thể là do chướng tai gai mắt những người đang ôm mộng lấy chồng Tây.

Tôi tự nhận mình là ếch ngồi đáy giếng đây. Tôi chỉ sống và ôm trọn cái giếng của mình mà chẳng biết gì về thế giới bên ngoài hết. Nhưng cũng chính vì thế mà tôi là người hiểu rõ nhất cái giếng đời của mình.

Tôi có một ông chồng ngoại quốc. Oai quá phải không? Nhưng đây chả phải là kết tinh tình yêu hay duyên phận gì hết. Cuộc hôn nhân này chỉ gói gọn trong 3 chữ, tiền, tiền và tiền.

Không biết từ lúc nào tôi đã có cái tư tưởng đánh bạn cặp bồ với Tây mới sành điệu. Mà quả thực, những cô gái như thế không tầm thường chút nào cả. Thứ nhất, họ phải biết ngoại ngữ. Thứ hai, phải tự tin và năng động. Thứ ba, phải có cá tính riêng. Ít ra những điều này làm họ nổi bật hơn một tá đứa con gái nhạt nhẽo khác. 

Và tôi đã quyết định lấy chồng Tây bởi 3 lý do. Thứ nhất, tôi cảm giác mình được ngưỡng mộ.

Hồi tôi cặp với đàn ông Việt, tôi chẳng là gì trong mắt người khác. Nhưng từ khi yêu Tây, đi đâu tôi cũng được nhìn nhận với ánh mắt trọng vọng ưu ái. 

Không cần biết trong túi có bao nhiêu tiền, nếu tôi vào một cửa hàng thời trang đẳng cấp cùng người Việt thì có thể bị coi thường ghẻ lạnh. Nhưng nếu đi cùng một anh chàng Tây thì lại được đon đả săn đón. Đời là thế, bất cứ thứ gì có tiền và yếu tố ngoại lai mới được xem là đẳng cấp.

Thứ hai, yêu trai Tây, tôi cảm giác mình được làm công chúa. Đàn ông Việt khi yêu thì dắt tay phụ nữ. Đàn ông Tây khi yêu thì đội phụ nữ lên đầu. Chẳng phải họ ga lăng hơn, giàu tình cảm hơn đàn ông Việt. Chẳng qua văn hóa vốn có của họ là tôn trọng phụ nữ nên điều đó càng được nhân đôi khi yêu. Phụ nữ luôn có tâm lý tự xem mình là người quan trọng, nên khi được chiều chuộng cô nào cũng dễ bị đốn gục.

Thứ ba, tôi cảm giác mình giàu có. Tây sang Việt Nam mấy ai là giàu có thật sự? Chồng tôi cũng chỉ là tây ba lô, không thể sống được ở quê hương mới phải tìm đến Việt Nam. Cũng với chừng đó tiền, anh tuy chỉ là một gã làm thuê mạt hạng ở nước ngoài, nhưng ở Việt Nam cũng được tạm gọi là giàu có. 

Mà ở đất nước này, có gì thượng lưu và được trọng vọng bằng việc cặp với đại gia? Tôi từng xem anh là một con cá lớn của đời mình. Nguyên nhân tôi kết hôn cũng chính là đây.

Sau nhiều tháng ngày làm thủ tục kết hôn với người nước ngoài rườm rà, cuối cùng tôi cũng chính thức là vợ Tây. Nhưng sau 1 năm chung sống, chưa bao giờ tôi muốn mỉa mai cuộc đời mình như lúc này. Cuộc hôn nhân của tôi là sai lầm hoàn toàn. Tôi đã cố nuốt một món ngon nhưng không hợp với khẩu vị của mình. Ngay cả nguyên nhân tôi kết hôn cũng đủ thấy sự ngu ngốc khi tất cả chỉ dựa vào cảm giác.

Tôi từng cảm giác mình được ngưỡng mộ nhưng tôi không hề được ngưỡng mộ. Dưới cái nhìn của bố mẹ chồng mắt xanh mũi lõ, tôi chỉ là một đứa con gái da vàng thấp kém đang cố bu bám lấy túi tiền còm cõi của con trai họ. Nói trắng ra là họ khinh tôi, đến đám cưới cũng chẳng thèm sang Việt Nam dự. Trong khi tôi đường đường là người có công ăn việc làm, gia đình có nề nếp.

Để tiết kiệm tiền, chồng tôi hạn chế hết mức chuyện về nước. Thế nên cơ hội gặp gỡ giữa tôi và bên nhà chồng chỉ qua skype. Anh hứa lúc nào sinh con sẽ về thăm nhà chồng luôn thể. Điều đó khiến tôi rất ức. 

Ở đời chẳng ai dại lại cho mình khôn. Tôi lấy chồng vì túi tiền và cái mác ngoại thì chồng cũng chọn tôi vì cốt được ở lại Việt Nam một cách hợp pháp. 

Tình yêu của chồng Tây không hề lãng mạn và vô điều kiện như tôi vẫn ảo tưởng. Chồng tôi biến hôn nhân thiêng liêng của người Việt thành cuộc sống của 2 kẻ sống cùng dựa trên nguyên tắc có qua có lại.

Chồng khôn lỏi của tôi học hỏi thói trưởng giả của đàn ông Việt rất tài. Trong gia đình, anh ta là người chi mọi khoản tiền nên tôi chỉ được tồn tại với hai điều kiện. Thứ nhất, phải lắng nghe và chấp nhận mọi quyết định. Thứ hai, phải tự làm mọi việc nhà vì anh ta đã bỏ tiền thì tôi phải bỏ công. 

Còn tài sản, tất nhiên là do anh nắm giữ. Nhiều lúc tôi cảm thấy như anh ta đã mua vợ chứ không phải cưới vợ vậy.

Còn ai bảo đời sống tình dục Tây rất hòa hợp? Cứ thử đi rồi phát biểu. Trong chuyện này, chồng tôi ưa chuộng phong cách Adam và Eva nên tôi không được phép mặc quần áo mỗi khi đi ngủ. Hoặc chỉ cần về đến nhà là anh yêu cầu tôi nude cho sinh thái. Nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ.

Chúng tôi sinh hoạt vợ chồng không bao giờ dưới 5 lần/tuần. Những cuộc yêu của anh thường lâu và rất tốn sức. Tình hình này kéo dài và tồi tệ đến mức sáng hôm sau ngủ dậy, tôi vẫn thấy mệt mỏi và bắt đầu sợ yêu.

Nhưng thái độ của anh mới thực sự tàn nhẫn. Những lúc tôi mệt mỏi hay không hưởng ứng các cuộc chơi, anh mỉa mai và cư xử rất thô lỗ.

Chồng Tây thường xuyên la mắng và ép tôi ăn nhiều và đầy đủ dưỡng chất. Nhưng đó không phải là vì yêu thương mà là để đảm bảo sức khỏe phục vụ anh ta trên giường. Ngoài ra, anh rất sợ tôi ốm vì không ai làm việc nhà và tốn kém các khoản thuốc men bảo hiểm. Tôi thấy mình chẳng khác gì một con heo ngu ngốc đang bị nuôi thúc đợi đến ngày làm thịt.

Chồng Tây cũng chẳng hào phóng hơn chồng Việt. Với lối tư duy cá nhân, anh ta không muốn lo cho người khác. Thế nên, tôi đừng mong xin được một vài chục đô của hắn cho bố mẹ mình. 

Tóm lại, chưa bao giờ tôi thấy mình túng quẫn và bị mắc kẹt như lúc này. Đời thê thảm vì ham hố lấy chồng Tây rồi. Vốn đã không cưới nhau vì yêu nên sau khi nhận ra vô vàn điểm khác biệt, tôi càng ghét chồng và càng hận bản thân.

Có thể ai cũng gặp ít nhiều rắc rối khi kết hôn. Nhưng bởi tôi đã quá kì vọng vào cuộc hôn nhân này nên bây giờ càng thất vọng ê chề. Bỗng thấy mình dại dột và mỉa mai thay cho những ai vẫn đang có tư tưởng sính ngoại như tôi ngày trước. 

Theo Nhịp sống Sài Gòn


Xem thêm:
- 5 sự hấp dẫn của gái hư
- Người Việt thích nói dối
- 10 điều nông nổi của giới trẻ

Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

Ủng hộ Cuoi 1 Tí nhé bạn ^^