Ảnh phụ nữ

Showing posts with label phụ nữ. Show all posts
Showing posts with label phụ nữ. Show all posts
>> Đấu thầu đề tài khoa học...
>> Bác tin đồn 'cha đẻ' Flappy Bird tự tử bằng súng
>> TQ chỉ trích Nhật gửi kỷ vật thời thế chiến thứ hai cho UNESCO
>> Flappy Bird, sự sáng tạo và lòng yêu nước
>> Madrid phát lệnh truy nã Giang Trạch Dân : Bắc Kinh nổi giận


Đàn ông có vợ đồng nghĩa với việc cuộc sống của họ bị thay đổi đến 180 độ. Nhớ lại thuở còn độc thân, họ không ngừng tiếc nuối, vấn vương.

Có người phụ nữ lắng nghe mọi điều mình nói

Nếu khi yêu nhau, bất cứ điều gì chàng nói, các nàng đều như nuốt từng lời thì có một thực tế phũ phàng với đàn ông là sau khi kết hôn , các bà vợ trở nên mất kiên nhẫn theo dõi các câu chuyện của chồng.

Không những thế, các bà vợ còn sẵn sàng ngắt lời, xen ngang, dập tắt hứng thú trò chuyện của chồng bất cứ lúc nào. Và chắc chắn, chẳng ông chồng nào còn phấn khích mà muốn ngồi tâm sự bên vợ với tính xấu như thế nữa.

Chính bởi thế, nhớ lại thời "trai tân", đàn ông thường tiếc nuối vì đã có lúc mình như một người diễn thuyết lừng danh mà từng lời nói, từng câu chuyện đều được người phụ nữ của họ chăm chú lắng nghe với niềm say mê bất tận.

Được ngủ một mình trong chiếc giường rộng thênh thang

Trái ngược với những chàng trai chưa vợ thường mong mỏi, chờ đợi đến giây phút được đầu ấp tay gối với người phụ nữ mình yêu thương, đàn ông có vợ lại khao khát những phút giây được quẫy đạp một mình trong chiếc giường rộng thênh thang.

Khi đó, họ có thể tha hồ ngủ ngáy mà không phải nghe lời phàn nàn nào của vợ, không bị gọi dậy sớm, không bị bắt lên giường đúng giờ, không phải tranh giành chăn với ai...

Sống bê tha

Phái mạnh thường đùa nhau rằng "tôi lấy vợ là vơ lấy tội". Quả thật vậy! Trong mắt họ, những lúc vợ rầy la phải dọn dẹp, phải ăn ở gọn gàng, thu dọn sạch sẽ cẳng khác nào tội nợ.

Trong khi đó, thuở còn độc thân , nếu lỡ uống say mèm, họ có thể thoải mái trôi vào giấc ngủ ngay tại sàn nhà, ghế sô pha, ngay bên cạnh "bãi chiến trường" rác khổng lồ. Họ có thể lên giường mà không cần đánh răng hay tắm táp...

Đàn ông cho biết, khi bị vợ la mắng vì ăn ở bừa bộn, sống bê tha, họ có cảm giác vợ mình như một người mẹ, và chưa bao giờ họ mong muốn có thêm một người mẹ thứ 2.

Không phải giải thích mọi thứ mình chi tiêu

Công bằng mà nói các bà vợ là những người săm soi giỏi nhất trên thế gian. Chỉ cần ví tiền của chồng "nhẹ" đột ngột, ngay lập tức các bà vợ đã phát hiện ra và không ngừng tra hỏi "Anh đã mua gì/tiêu gì/cho ai?".

Tất nhiên đã là vợ chồng thì nên công khai mọi khoản thu - chi nhưng ai cũng có cuộc sống của riêng mình. Đặc biệt là với đàn ông, sẽ có nhiều lúc la cà quán xá, nhậu nhẹt hoặc sở thích đồ công nghệ khiến họ tự động rút ví mà không muốn bất cứ khoản chi tiêu nào cũng phải thông báo với vợ. Sự tra hỏi của các bà vợ nhiều khi khiến họ tự ái nghiêm trọng.

Do vấp phải thực tế này nên bất cứ người đàn ông có vợ nào cũng khôn nguôi tiếc nuối thời trai trẻ. Khi ấy. Họ có quyền tự định đoạt số phận chiếc ví của mình, không cần nộp tiền cho ai, không phải báo cáo chi tiết từng khoản chi tiêu...

Công khai trêu ghẹo người phụ nữ khác

Chẳng có gì lạ khi người ta coi đàn ông là những sinh vật trực quan. Thế nên, khi đứng trước những người phụ nữ đẹp, sẽ rất khó khăn để bắt họ phải ngừng liếc mắt, nhòm ngó, nhìn chằm chằm... rồi xuýt xoa, phán xét. Kể cả những người đàn ông có vợ đẹp như siêu mẫu thì họ vẫn không xóa bỏ được thói quen cũng như sở thích này.

Chẳng qua khi đi bên cạnh vợ, bị vợ cằn nhằn, cấu véo, các ông chồng thường lén lút nhìn trộm các cô gái khác hoặc buộc phải kìm nén sở thích của mình. Bởi vậy, hầu hết đàn ông có vợ đều vô cùng tiếc nuối khi nhớ về thuở độc thân - thời họ tự do chiêm ngưỡng gái xinh, gái đẹp mà không cảm thấy tội lỗi hay bị trách mắng.

Thể hiện thoải mái tình yêu vô điều kiện với mẹ mình

Người đàn ông nào cũng hết lòng yêu quý và tôn thờ mẹ mình. Tuy nhiên, khi đã kết hôn họ vấp phải một trở ngại lớn đó chính là sự ghen tuông của người vợ.

Khi thấy họ quấn quýt bên mẹ đẻ của mình, người thì cho rằng anh ta bám váy mẹ, người thì than thở anh ta chỉ biết yêu mẹ mà không coi vợ ra gì. Còn khi yêu chiều vợ thái quá thì họ lại bị mẹ quở trách là nghe lời vợ, quên mất mẹ.

Thực lòng, với tất cả đàn ông, hai người phụ nữ đặc biệt quan trọng đối với cuộc đời họ chính là vợ và mẹ. Họ không muốn xảy ra bất hòa giữa hai đối tượng này.
Vì vậy, họ thực sự tiếc nuối khi nghĩ đến thời trai chưa vợ. Bởi khi ấy, họ vẫn là những đứa trẻ chưa lớn trong vòng tay mẹ, được mẹ yêu thương bằng cả trái tim mình mà không gặp phải rắc rối vì bị ghen tuông bởi một người thứ 3.

Thoải mái "trốn" cơm nhà

Với đàn ông, lấy vợ đồng nghĩa với việc mất tự do. Mà một trong những điều mất tự do điển hình đó là bữa nào cũng phải về nhà đúng giờ cơm, nếu không sẽ phải giải trình tường tận về lý do đi đâu làm gì.

Ngay cả khi về trễ một lúc thì các ông chồng vẫn khó tránh khỏi cái nhìn "cháy xém" của vợ. Vì vậy, để yên cửa yên nhà, họ chọn giải pháp an toàn nhất là về nhà đúng giờ, dù trong lòng vẫn khát khao cháy bỏng những bữa nhậu nhẹt, tụ tập thâu đêm suốt sáng như trai độc thân.

Trong thâm tâm, đàn ông dù đã có vợ nhưng luôn mong muốn những lần không ăn cơm nhà sẽ không bị vợ cằn nhằn, hoặc nhiều khi bạn bè rủ rê thì cũng không bị vợ cấm đoán.

Theo Nhịp sống Sài Gòn


Xem thêm:
- Đẹp mặt chưa!
- Cần lao chơi đồ cổ!
- Cổng chùa thiện ác

>> Chợ nổi ngày cuối năm
>> Chỉ số giá tiêu dùng tăng thấp nhất trong 10 năm
>> Ùn tắc nghiêm trọng trên mọi tuyến phố Thủ đô
>> Nao lòng với tiếng đàn bầu ngày cuối năm của ông cụ ăn xin
>> Phó Thủ tướng: Tối 30 Tết còn khách ở bến thì lấy xe của giám đốc đưa về


"Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao".

Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. 

Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị. 

Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào làm anh bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. 

Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.

Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây, tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20. 

Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được".

(st)


Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Thủ thuật nhà quan
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp

>> Facebook thêm tính năng cập nhật chủ đề "nóng"
>> Đắng lòng cha mẹ có con chết trong nhà giam lại không được đưa đi chôn
>> Tử thủ trong rừng 30 năm vì không tin rằng quân Nhật bại trận
>> Phút chót Đà Nẵng hủy lễ thắp nến tri ân tử sỹ Hoàng Sa


Vào khoảng những năm 1990- 2000 hầu như cả nước có "mốt" đạp xe đạp cỡ vành 640 (Loại xe đạp mini dành cho tuổi tiểu học). Vành đĩa cũng rất nhỏ nên tốc độ chậm. Trước đó, dân ta đã dùng xe cỡ vành bánh 650 - 660- thậm chí 680 rồi.

Việc này không có chuyện đúng sai nhưng nó góp phần đẩy hàng tỷ USD sang bên kia biên giới.

Khi ấy mình tiên đoán rồi đây, cái mốt này sẽ chết yểu.

Thật may là mình đoán đúng.

Hiện thói quen dùng xe cỡ vành bánh 650- 680 đã trở lại.

Lần thứ hai, vào khoảng trong ngoài năm 2000, Truyền hình đã đưa "Mốt" môi nâu tím vào Việt Nam.

Nhiều nữ thanh niên đã nhạy bén nắm bắt, có cả bài hát "tóc nâu môi trầm" gì đó ra đời.

Mình dự đoán mốt này chỉ sống được vài năm và thực thế, bây giờ không ai còn xài cái màu môi... thiếu máu ấy nữa.

Hiện nay (và đã mươi năm nay) thịnh hành mốt cái thắt lưng quần tây, cả nam lẫn nữ trễ xuống ngang mông, có nghĩa là xuống sâu hơn cái mốt đã tồn tại từ thời người ta biết mặc quần chừng 6 -10 phân, coi lúc nào cũng như thấy nó sắp tụt mất.

Điều này có làm lợi cho mấy người làm nghề thợ may.

Lần này mình tiên đoán, cái mốt khổ sở này chỉ tồn tại nhiều nhất là 5 năm nữa, thời gian nó đánh tụt thẩm mỹ của hàng chục triệu người xuống đã là quá đủ rồi.

Nhờ bà con làng Phây chứng dùm nhé.

Nguồn: FB Nhà báo Độc Lập


Xem thêm:
- Cần nhân đạo hơn!
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Phải chăng xã hội đang tụt lùi?

>> Trai Hàn Quốc mời gái Triều Tiên
>> Phản ứng của báo Người Đưa Tin khi bị "kiều nữ Hải Dương" kiện
>> Chính phủ yêu cầu huy động vàng trong dân (lộ quá rồi!)
>> Những người khốn khổ


Không hiểu sao khi nhìn Huyền Như, mặc áo hồng, đeo kính trắng, đứng trước vành móng ngựa, đối mặt với án tử về hành vi lừa đảo gần 4.000 tỷ ông Cụ, mình lại nhớ đến nàng Scarlett trong "Cuốn theo chiều gió".

Những lúc bĩ nhất, Scarlett vẫn cắt màn nhung để có được một chiếc váy màu xanh. Còn Huyền Như, một chiếc áo hồng, ngay cả khi phải đứng trước vành móng ngựa.

Bài học thứ nhất: Phụ nữ có quyền và cần phải làm đẹp, dù trong hoàn cảnh nào.

Nhưng từ bài học thứ nhất, liền rút ra ngay được bài học thứ 2: “Vẻ đẹp” của cô ấy không phải là vũ khí để lừa hết doanh nghiệp nọ đến doanh nhân kia số tiền lên đến hàng ngàn tỷ. Ra là chòm râu ông cụ trên tờ vnd có sức mạnh hơn nhiều, so với những núi đồi thảo nguyên.

Còn điều gì nữa:

Đừng bao giờ nghĩ là phụ nữ thì trói gà không chặt.

Đừng bao giờ tin vào một cặp kính trắng “tạch tạch sè”.

Và quan trọng nhất: Đừng nghĩ cứ gửi tiền vào ngân hàng thì sẽ không mất

Chờ mà xem.

Nguồn: FB Đào Tuấn


Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Thói quen thuộc về tình cảm
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt

Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

Ủng hộ Cuoi 1 Tí nhé bạn ^^