Ảnh quân xâm lược
Showing posts with label quân xâm lược. Show all posts
Showing posts with label quân xâm lược. Show all posts
Dư luận viên VO VĂN VE
Mấy hôm rày, nhờ sự lan tỏa của internet mà Vo Văn Ve mới biết rằng vào giờ này, ngày này cách đây đúng 35 năm đã có một cuộc chiến. Thực hư thế nào thì nhà em sẽ tiếp tục tìm hiểu cho nó tỏ tường, chỉ biết đại thể là Việt Nam và Trung Quốc có đánh nhau. Các bác đừng vội trách móc la mắng rằng nhà em vô tình, nhưng em thề với các bác suốt 35 năm qua, có ai nói về cuộc chiến ấy cho nhà em biết đâu mà bắt em phải biết?
Lại cũng nhờ có internet mà những hình ảnh về « Lễ tưởng niệm » trước tượng đài Cụ Lý Thái Tổ được đăng lên rầm rộ trên các trang mạng, cùng với những lời bình luận ném đá không mấy hay ho thiện cảm về màn khiêu vũ trước tượng đài, em rất nấy nàm bức xúc.
Về việc khiêu vũ sáng 16-2-2014, để bảo vệ và ca ngợi các 'khiêu vũ viên thì quan điểm của Vo Văn Ve nhà em dư lày:
Một là, khiêu vũ là quyền lợi của mọi người, không ai có thể tự cho mình cái quyền được can thiệp, bình luận chủi bới về quyền lợi ấy. Mọi người có quyền được khiêu vũ bất cứ nơi nào và khi nào, miễn là họ cảm thấy vui và … cần thiết.
Hai là, khiêu vũ là một nét đẹp thể thao và văn hóa cần phải được phổ biến, nhân ra thành một phong trào rộng khắp các tỉnh thành. Phải tạo ra và duy trì được sinh hoạt đều đặn của một đội ngũ ‘khiêu vũ viên’ hùng hậu, có lập trường tư tưởng vững vàng, sẵn sàng tham gia ứng chiến bất kỳ lúc nào khi cấp trên yêu cầu.
Ba là, khiêu vũ là một bộ môn thể thao mang tính nghệ thuật, trong đó đòi hỏi rất nhiều ở yếu tố năng khiếu. Không thể vội vàng mắng nhiếc những vũ công đã tham dự vào buổi khiêu vũ sáng 16-2-2014 ấy, rằng họ đã phá thối Lễ tưởng niệm cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược, ấy quên, cuộc chiến Biên giới phía Bắc 1979. Bời lẽ khiêu vũ không những là năng khiếu mà còn là lẽ sống, là hơi thở, là nhịp đập con tim của họ. Cũng không loại trừ khả năng sổ hưu của các vũ công có liên quan đến vấn đề khiêu vũ! Nếu khiêu vũ mà thêm nhiều thu nhập thì há chẳng là điều rất tốt đó sao?
Bốn là, những vũ công này nhờ vào tài năng bẩm sinh mà đã trốn tránh được, không phải tham gia vào các cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, chống .., ấy lại quên, cuộc chiến Biên giới phía Bắc và Biên giới Tây Nam. Khả năng khiêu vũ của họ đã trưởng thành và thử thách qua những năm tháng gian nan nằm hầm vất vả, trốn chui trốn nhủi ấy. Họ mới biểu diễn cho thỏa chí bù lại khoảng thời gian đã mất, có vài tiếng đồng hồ buổi sáng Chủ nhật dưới chân Cụ Lý Thái Tổ mà các thế lực thiếu thiện chí đã nhao nhao lên trách mắng. Thật là vội vã đến mức có thể nói là cực thiếu suy nghĩ.
Năm là, những hình ảnh khiêu vũ đã được các báo quốc tế đồng loạt đăng tải, cho thấy một đời sống bình yên và no ấm của nhân dân. Cứ nhìn vào gương mặt rất viên mãn sung túc, sống chết mặc bay của các anh chị cũng thấy nổi bật lên sự giàu có và vô công rồi nghề, không phải làm gì cũng sống ngon, chỉ cần khiêu vũ, khiêu vũ và khiêu vũ. Nó cũng thể hiện rất rõ bản lĩnh kiên cường, ý chí sắt thép của các ‘khiêu vũ viên’, dẫu phải biểu diễn dưới thời tiết giá lạnh chỉ với sơ mi thậm chí áo hai dây mà nét mặt các anh chị vẫn trơ lì gan dạ, dẫu phải nhảy nhót trong tiếng phản đối của những người dự Lễ Tưởng niệm, các ‘khiêu vũ viên’ vẫn điếc không sợ súng mà nhảy múa lúc tưng bừng, lúc thì rất chi là khoan thai dìu dặt. Quả thật, Vo Văn Ve nhà em ngưỡng mộ các anh chị ‘khiêu vũ viên’ vô cùng.
Sáu là, và đây cũng là điều cuối cùng. Điều này nhà em muốn nói với các bác tham dự Lễ Tưởng niệm sáng 16-2-2014. Rằng thì là, phàm chuyện gì, người ta không khuyến khích thì các bác cũng đừng hăng hái mà tham gia. Mọi việc đã có người khác lo. Nếu thật sự cần tưởng niệm thì đã có những buổi tượng niệm công khai hoành tráng, chứ đâu đến mức xảy ra tình trạng: người thì tường niệm thâm trầm nghiêm trang, kẻ thì nhảy nhót quay cuồng bên cạnh, trông chã ra nàm thao!
Một nén nhang cho bạn, vào ngày này, mỗi năm...
Bây giờ bạn ở đâu…
Ngày còn học phổ thông, mỗi buổi sớm mai cô thường đi bộ đến trường. Con đường Trương Định dẫn ra ngọai ô Hà Nội khi ấy còn vắng vẻ lắm. Hai bên đường những mảnh ruộng, mảnh vườn còn xen giữa dãy nhà mái tôn, nhà cấp 4 có hàng cây bàng lơ thơ lá… Duy nhất một quãng đường có ngôi nhà 4 tầng là khu tập thể nằm đối diện nhà máy hoa quả là nhộn nhịp vào giờ tan ca.
Trời mùa đông, khỏang năm rưỡi sáu giờ sáng còn tối mờ mịt, đèn đường thưa thớt chao nghiêng trong gíó mùa đông bắc. Thỉnh thỏang ánh sáng hắt ra từ một ngôi nhà nào đấy mang lại cho người đi đường chút ấm áp để rồi lại co ro đi tiếp. Lũ con gái mười lăm mười sáu các cô mặc kệ giá lạnh, vừa đi vừa chuyện trò khe khẽ. Con đường như ngắn hơn khi lần lượt có thêm mấy người bạn cùng đi.
Khi đi qua một khỏanh vườn thật đẹp có hàng rào dâm bụt bao quanh, ngày nào cũng có một người chờ cô ở đó… Bạn ấy học trên cô một lớp, nhà trên phố, đi học bằng xe đạp nhưng bao giờ cũng đi thật sớm đến mảnh vườn này, hái những bông hoa còn đẫm sương sớm, đứng đợi trong lạnh buốt chỉ để đưa vội cho cô bó hồng thơm ngát khi cô và đám bạn đi qua, rồi bạn lại đạp xe đến trường… Đây là nhà ông ngọai bạn ấy, vườn trồng tòan hoa hồng, lọai hồng mỏng manh mà ngày nay thi thỏang ta còn nhìn thấy trên những gánh hoa bán dạo ở phố cũ Hà Nội. Khu vườn đơn sơ, yên tĩnh, cô dường như tinh khiết hơn bởi mùi thơm hoa hồng mỗi khi đi qua không gian trong lành ấy.
Một lần cô có việc đến trường vào ngày nghỉ. Không hiểu sao bạn ấy vẫn biết, và như mọi khi, bạn chờ cô với những bông hồng, nhưng lần này tòan hoa hồng bạch. Không đạp xe đi trước, bạn dắt xe đi bên cô … cứ thế, giữa hai người là chiếc xe đạp và hương thơm quấn qúyt trên suốt con đường.
Từ những con đường ngọai ô Hà Nội đêm đêm rì rầm từng đòan ô tô xanh lá ngụy trang và xanh màu áo lính đi mãi, đi mãi… Những chuyến xe mang theo những người anh của cô về phương Nam, rồi vài năm sau lại đưa những người bạn của cô lên phía Bắc. Những chuyến xe mang theo cả những buổi sáng yên bình của một thời thiếu nữ.
Bao nhiêu năm qua rồi mà buổi sáng mùa đông ấy vẫn theo cô, trong những lúc vui trong cả những lúc buồn…
Bạn đã nằm lại ở biên giới phía Bắc một ngày tháng Hai Bảy Chín. Vậy nhưng mỗi năm vào những ngày này cô vẫn luôn hy vọng…
Bây giờ bạn ở đâu…
Một ngày cuối năm, nhận được lời nhắn từ gia đình bạn: đơn vị bạn đã về một nghĩa trang phía Bắc. Tháng 2/2012 cô đã đến nơi ấy thăm bạn. Nhưng bạn ơi, bạn nằm đâu trong những ngôi mộ liệt sĩ chưa có tên kia…
>> Sài Gòn tưởng nhớ Hoàng Sa
>> Người lính Ngụy ấy bây giờ còn sống hay không?
>> Vụ Phạm Quý Ngọ và Cuộc chiến với “thế lực đen” khổng lồ
>> ‘Trùm hacker’ là sinh viên lớp kỹ sư tài năng
>> Lễ tưởng niệm Hoàng Sa 'bị quấy rối'
Bờ̀ biển công viên Biển Đông
nơi định tổ chức lễ thắp nến tri ân
rất nhiều chân nhang liêu xiêu trên cát,
hai hôm nay nhiều người dân đã đến đây
thắp hương bái vọng những liệt sĩ Hoàng Sa!
Bao triều vua phế đi rồi
người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ...
Nguồn: FB Lê Đức Dục
Biển, đảo và những con sóng…
Quách Hạo Nhiên
Có bao giờ ta hỏi sóng Hoàng Sa?
Hòa quyện máu bảy mươi tư người thủy thủ
Khác chiến tuyến chung ruột rà máu mủ
Sao không có con sóng nào chảy vào sách giáo khoa?
Có bao giờ ta hỏi sóng Gạc Ma?
Còn nhớ không sáu mươi tư người lính biển?
Trong khoảnh khắc kết nên vòng hoa trắng
Lấy máu tươi tô thắm ngọn quốc kỳ!
Có bao giờ ta hỏi chính lòng ta
Trước mênh mông biển đảo quê nhà
Đảo nào còn và đảo nào mất
Con sóng nào đã xô ngã lòng ta?
Nguồn: Blog Kỳ Duyên
***
P/s: Một cuộc hội thảo rất hay, gồm những chuyên gia đầu ngành về lịch sử, biên giới Chính phủ, ở khách sạn mang tên Hoàng Sa, đến chai nước cũng chữ Hoàng Sa, với những tham luận đọc nghe rưng rưng, nhưng báo chí không đưa, không là một sự kiện trong ngày 19/1 đáng nhớ này, thì, như các cụ ngồi uống trà tán chuyện với nhau mà ta hay nói: Bão trong chén trà thôi! (FB Hồ Trung Tú)
Xem thêm:
- Một bài viết ngắn cho Hoàng Sa
- Chúng ta cần sự oi bức trước cơn dông
- “Không lên tiếng cho thế giới biết thì sẽ không ai giúp ta đòi lại Hoàng Sa”
>> Người lính Ngụy ấy bây giờ còn sống hay không?
>> Vụ Phạm Quý Ngọ và Cuộc chiến với “thế lực đen” khổng lồ
>> ‘Trùm hacker’ là sinh viên lớp kỹ sư tài năng
>> Lễ tưởng niệm Hoàng Sa 'bị quấy rối'
Bờ̀ biển công viên Biển Đông
nơi định tổ chức lễ thắp nến tri ân
rất nhiều chân nhang liêu xiêu trên cát,
hai hôm nay nhiều người dân đã đến đây
thắp hương bái vọng những liệt sĩ Hoàng Sa!
Bao triều vua phế đi rồi
người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ...
Nguồn: FB Lê Đức Dục
***
Biển, đảo và những con sóng…
Quách Hạo Nhiên
Có bao giờ ta hỏi sóng Hoàng Sa?
Hòa quyện máu bảy mươi tư người thủy thủ
Khác chiến tuyến chung ruột rà máu mủ
Sao không có con sóng nào chảy vào sách giáo khoa?
Có bao giờ ta hỏi sóng Gạc Ma?
Còn nhớ không sáu mươi tư người lính biển?
Trong khoảnh khắc kết nên vòng hoa trắng
Lấy máu tươi tô thắm ngọn quốc kỳ!
Có bao giờ ta hỏi chính lòng ta
Trước mênh mông biển đảo quê nhà
Đảo nào còn và đảo nào mất
Con sóng nào đã xô ngã lòng ta?
Nguồn: Blog Kỳ Duyên
***
![]() |
| Hội thảo chủ quyền Hoàng Sa, nhưng báo chí chầu rìa, chỉ có 3 cơ quan báo chí ở địa phương được dự thôi: báo ĐN, đài PTTH ĐN và báo Công an ĐN - FB Lê Đức Dục! |
Xem thêm:
- Một bài viết ngắn cho Hoàng Sa
- Chúng ta cần sự oi bức trước cơn dông
- “Không lên tiếng cho thế giới biết thì sẽ không ai giúp ta đòi lại Hoàng Sa”
Subscribe to:
Posts (Atom)







