Ảnh quảng cáo

Showing posts with label quảng cáo. Show all posts
Showing posts with label quảng cáo. Show all posts
>> Nhật hứng bão tuyết lớn nhất trong 78 năm
>> Website danh tiếng thế giới xin lỗi cha đẻ Flappy Bird
>> Đúng mốt 2014: kiến trúc, chứ không phải là tranh, hay là tượng
>> Không nhất thiết tiến sĩ phải đúng ngành
>> Flappy Bird, sự sáng tạo và lòng yêu nước


Giới doanh nhân thì chỉ lo “chém gió”, còn các cơ quan nhà nước thì ngồi không.

Nhiều tờ báo trong nước loan tin Việt Nam giữ vị trí á quân trong xuất khẩu cà phê ra thế giới, chỉ sau Brazil. Còn kênh truyền hình BBC của Anh thì làm hẳn một phóng sự về cà phê Việt Nam. BBC cho biết lượng cà phê tiêu thụ tại Anh có nguồn gốc từ Việt Nam và đang đứng đầu thị trường này.

Tuy nhiên, chúng ta đừng vội mừng vì đằng sau những thông tin kia là một sự thật còn đắng hơn cả cà phê. Đó là khi tiêu thụ tại Anh thì cà phê Việt Nam đã được pha chế qua bàn tay của các nhà sản xuất Brazil. Nghĩa là nó đã khoác một cái vỏ bọc là cà phê Brazil và hầu hết người uống cà phê ở Anh vẫn tin đó là cà phê Brazil.

Đoàn làm phim của BBC đã đến tận các vườn cà phê ở Việt Nam, gặp gỡ nông dân, chuyên gia. Những hình ảnh tương phản được đặt cạnh nhau đã nói lên tất cả sự cay đắng này. Một bên là những người nông dân lam lũ trên rẫy cà phê, nhặt từng hạt cà phê bán với giá rẻ như bèo, chưa chắc đã đủ mua gạo ăn qua ngày. Một bên là “ông vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ khoe có 10 chiếc Ferrari, năm chiếc Bentley và tuyên bố là sẽ mua trực thăng…

Trước những số liệu về xuất khẩu và những thông tin mà BBC đưa ra, chúng ta không còn nghi ngờ gì về chất lượng của cà phê Việt Nam nữa. Thế tại sao chúng ta vẫn cứ phải tủi hờn chấp nhận phận áo gấm đi đêm? Tại sao danh tiếng cà phê Việt Nam không được thế giới biết đến? Câu trả lời nằm ở việc chúng ta quảng bá, xúc tiến thương mại quá tệ. Giới doanh nhân thì chỉ lo “chém gió”, còn các cơ quan nhà nước thì ngồi không.

Đầu năm 2013, Đặng Lê Nguyên Vũ từng tuyên bố đánh bật Starbuck ngay tại sân nhà. Thế nhưng đến giờ này ai đánh ai thì đã quá rõ. “Ông vua” này cũng từng tuyên bố sẽ tấn công thị trường cà phê Mỹ nhưng rốt cuộc chẳng làm được gì. Trái lại một gương mặt mới toanh là Phạm Đình Nguyên chẳng nói chẳng rằng mà đưa được thương hiệu cà phê Phildeli của Việt Nam đến Mỹ một cách ngoạn mục!

Xem xong đoạn phim này, không biết tham tán thương mại, Trung tâm xúc tiến thương mại của Bộ Công Thương có buồn không chứ kiều bào và người dân ta thì buồn rười rượi. Mới đây trong lần trò chuyện với một nhân vật từ Mỹ về, chúng tôi được vị này cho biết tại New York, Bộ Công Thương của ta có đặt Trung tâm Xúc tiến thương mại. Thế nhưng trung tâm này hầu như chẳng làm được gì. Họ chỉ mở được mỗi cái showroom trưng bày vài ba sản phẩm mây, tre, lá, hàng thủ công mỹ nghệ!

Còn tại Anh, một nhà báo từng có dịp đến xem hội chợ Việt Nam tại London bức xúc, với danh nghĩa của cả một quốc gia mà người ta tổ chức một hội chợ nghèo nàn hệt như những gian hàng lô tô, xóc đĩa ở các vùng quê Việt Nam! Nói đâu xa, mới tháng 3 năm rồi, tại một hội chợ du lịch ở Đức, Tổng cục Du lịch Việt Nam còn treo luôn một bức ảnh quảng bá “giùm” cho du lịch Trung Quốc!

Cứ quảng bá, xúc tiến kiểu này thì cà phê Việt Nam âm thầm tôn vinh cho cà phê Brazil âu cũng là điều dễ hiểu!

The Soha


Xem thêm:
- Không bất ngờ lắm đâu!
- Họ là đồng bào của các anh chị đấy!
- Chúng ta đã hết lòng với dân chưa?
- 7 năm nữa, VN sẽ trở thành nước công nghiệp hóa, bạn có tin nổi không?


>> Tự do báo chí ở Việt Nam-thực tiễn sinh động
>> Philippines: cảnh sát tìm thấy thi thể 8 ngư phủ bị bắn và chặt đầu
>> Xe CSGT đâm nát xe máy, 2 người bị thương
>> Vi phạm thủ tục tố tụng hình sự: Sai “trăm sự tại nhân”



Nhìn vào tấm hình chụp trang web của báo Telegraph, các bạn có nhận xét gì không?

Đó là hai quảng cáo trên trang này đều là quảng cáo cho khách hàng ở Việt Nam! Điều đó có nghĩa quảng cáo trên Internet giờ không còn biên giới. Khách hàng nếu muốn vẫn có thể quảng cáo trên tờ New York Times miễn sao máy tự động phát hiện người vào xem xuất phát từ Việt Nam (nhờ IP) là quảng cáo cho hàng hóa hay dịch vụ Việt Nam hiện lên.

Ở đây có nhiều hàm ý quan trọng. Một là báo chí Việt Nam nay phải cạnh tranh ngang ngửa với báo chí khắp thế giới để giành khách hàng (làm sao cạnh tranh cho nổi, bởi nếu nhà quảng cáo tính toán rằng ai vào đọc NYT là dân có tiền, có khả năng chi tiêu thì báo Việt Nam sẽ từ thua tới thua).

Hai là các công ty quảng cáo Việt Nam coi chừng thua; Google nó sẽ lấn sân ăn hết mọi hợp đồng quảng cáo qua mạng (chỉ có Google mới có mạng lưới placement rộng khắp thế giới).

Ba là nơi đăng quảng cáo không còn giới hạn vào báo chí nữa. Bất kỳ nơi nào thu hút người vào đọc vào xem đều có tiềm năng thu hút quảng cáo dạng tự động này. Báo đã thua nay càng thua, lá cải hóa chỉ là bước túng quá làm càn thôi (trang haivl nay có doanh thu nghe nói cả mấy tỷ đồng tháng).

Bốn là đã đến lúc làng báo Việt Nam phải nghĩ đến cách hợp lực xây siêu thị tin tức chứ từng tờ báo sẽ chỉ là cửa hàng tiện lợi, không cạnh tranh nổi.

Năm là bất kỳ một nhóm người nào cũng có khả năng làm trang web cung cấp thông tin và sống được nhờ quảng cáo tự động kiểu này (khái niệm cơ quan báo chí sẽ phải thay đổi).

Sáu, bảy, tám... còn nhiều điều nữa, phải không các bạn trong ngành quảng cáo?

Nguồn: FB Xê nho

P/s: Em đang thèm bọn nó bóc lột em, đầy đoạ em, làm lộ hết bí mật của em mà không được đây. Người ta nói làm tớ thằng khôn hơn làm thày thằng dại, đằng này còn phải làm tớ cho thằng dại. Chán chẳng muốn làm nữa. Thêm nữa, những người trả tiền cho quảng cáo bỏ tiền túi họ ra, chỗ nào hiệu quả thì họ làm. Chỗ tự sướng về chính trị không có người đặt vì nó hài, nhưng thiếu cái vl nên không ai muốn xem! Tiền có mắt các bác ạ, thằng nào hay thì nó thống trị thôi! (FB Phu Pham)

Xem thêm:
- Vụ án Vinalines: Đại biểu dân cử ở đâu?
- Hôi của và chiến lược "thiên thời"
- Khi chiếc áo quyền lực được trao không đúng chỗ!
Click để bắt đầu chia sẻ những bức ảnh vui!

Ủng hộ Cuoi 1 Tí nhé bạn ^^